BanhMiChayXanh.comBếp chay của nhà có trẻ nhỏ
Bữa sáng cho trẻ

Khi con không chịu ăn sáng

Con bỏ bữa sáng làm phụ huynh lo, và cái lo đó thường biến bữa sáng thành cuộc chiến. Có vài nguyên nhân cụ thể và vài cách thử.

Đĩa ăn sáng còn nguyên trên bàn với chiếc ghế trống

Con không ăn sáng là một trong những chuyện làm phụ huynh lo nhất, và cái lo đó rất dễ biến buổi sáng thành cuộc chiến. Đứa trẻ càng bị giục thì càng không ăn, người lớn càng lo, và vòng lặp đó tự nuôi chính nó.

Bài này tách ra vài nguyên nhân cụ thể và cách thử từng cái. Phần lớn trường hợp có nguyên nhân rất đời thường và giải quyết được. Một số ít thì cần bác sĩ, và bài cũng nói rõ khi nào là lúc đó.

Chưa đói thật

Trẻ ăn tối muộn thì sáng chưa đói. Đây là nguyên nhân phổ biến nhất.

Trẻ ăn vặt buổi tối cũng vậy. Sữa trước khi ngủ tính là một bữa.

Thử đẩy bữa tối sớm hơn ba mươi phút. Và quan sát trong một tuần.

Thử bỏ bữa sữa trước khi ngủ. Nếu con đã đủ lớn và bác sĩ không dặn khác.

Trẻ vừa ngủ dậy thường chưa đói ngay. Cơ thể cần một lúc.

Thử cho con dậy sớm hơn mười lăm phút. Vận động nhẹ trước khi ngồi vào bàn.

Thay đồ và rửa mặt trước rồi mới ăn. Thứ tự này giúp con tỉnh hẳn.

Uống chút nước ấm trước bữa. Một mẹo đơn giản mà có tác dụng với vài trẻ.

Nếu con chưa đói thì đừng ép. Cho mang theo thứ ăn được trên đường.

Chuối, bánh mì, nắm cơm. Con ăn khi đói thật.

Cách này thực tế hơn là ngồi nhìn nhau ở bàn. Và nó giữ hoà khí.

Nhiều trẻ ăn rất ngon vào giờ ra chơi. Vì lúc đó mới đói.

Chuẩn bị bữa phụ cho giờ đó. Là giải pháp hợp lý.

Không phải mọi trẻ đều ăn được ngay khi dậy. Chấp nhận điều đó thì nhẹ hơn nhiều.

Vội và căng thẳng

Trẻ cảm nhận được sự vội của người lớn. Và nó làm trẻ không ăn được.

Giục liên tục làm trẻ ăn chậm hơn. Ngược với điều ta mong.

Thử không nói gì trong năm phút đầu. Chỉ đặt bữa xuống và làm việc khác.

Ngồi ăn cùng thay vì đứng nhìn. Khác biệt rõ rệt.

Đặt giới hạn thời gian từ đầu và nói rõ. Thay vì giục dần dần.

Hết giờ thì dọn, không bình luận. Và không nhắc lại sau đó.

Chuẩn bị mọi thứ khác xong trước bữa ăn. Để bữa ăn không bị chen ngang.

Cặp sách và quần áo chuẩn bị từ tối. Bớt được một nguồn căng thẳng.

Dậy sớm hơn mười phút cả nhà. Mười phút đó đổi hẳn không khí.

Bật nhạc nhẹ thay vì tivi. Tivi làm trẻ quên ăn.

Không mang chuyện đi học vào bàn ăn. Đừng nhắc bài vở lúc này.

Nếu buổi sáng nào cũng căng thì vấn đề không nằm ở món ăn. Nó nằm ở lịch trình.

Xem lại giờ ngủ của con. Thiếu ngủ là nguyên nhân hay bị bỏ qua.

Trẻ thiếu ngủ thì khó ăn và khó chịu. Sửa giờ ngủ đôi khi sửa luôn bữa sáng.

Món không hợp

Thử đổi kết cấu trước khi đổi món. Cắt khác, bày khác.

Thử tách các thứ ra riêng. Nhiều trẻ không thích món trộn.

Thử đổi nhiệt độ. Nguội hơn hoặc ấm hơn.

Thử cho con chọn giữa hai món. Quyền quyết định có tác dụng.

Thử để con tự phết tự xếp. Tham gia thì chịu ăn hơn.

Hỏi con thích ăn gì buổi sáng. Câu trả lời có thể rất đơn giản.

Con muốn ăn cơm buổi sáng thì cho ăn cơm. Không có luật nào bắt ăn bánh mì.

Con muốn ăn món tối hôm qua thì cũng được. Bữa sáng không cần là món riêng.

Bỏ ý niệm về món ăn sáng chuẩn. Nó là quy ước chứ không phải quy luật.

Ở nhiều nơi người ta ăn cơm và canh buổi sáng. Và đó hoàn toàn bình thường.

Quan trọng là con ăn, không phải con ăn gì. Trong giới hạn hợp lý.

Giữ vài món con chắc chắn ăn. Làm chỗ dựa.

Đừng làm món mới vào buổi sáng ngày thường. Để dành cuối tuần.

Ghi lại món nào con ăn hết. Sau vài tuần thấy quy luật.

Khi nào cần hỏi bác sĩ

Khi con sụt cân hoặc không tăng cân theo dự kiến. Đây là dấu hiệu rõ nhất.

Khi con chỉ ăn rất ít loại thức ăn kéo dài nhiều tháng. Và số loại đang giảm dần.

Khi con kêu đau bụng hoặc khó nuốt khi ăn. Đừng cho là làm nũng.

Khi con nôn hoặc buồn nôn thường xuyên. Cần khám.

Khi con mệt mỏi, xanh xao, hay ốm vặt. Có thể liên quan tới dinh dưỡng.

Khi con có dấu hiệu lo lắng rõ rệt quanh chuyện ăn uống. Cần hỗ trợ chuyên môn.

Khi trẻ lớn bắt đầu né bữa ăn một cách có hệ thống. Đây là dấu hiệu cần chú ý.

Khi con ăn chay và bố mẹ không chắc chế độ ăn có đủ không. Đi khám và hỏi thẳng.

Mang theo ghi chép về việc con ăn gì trong một tuần. Bác sĩ sẽ cần thông tin đó.

Nói thật về chế độ ăn của gia đình. Không giấu và không tô hồng.

Đừng tự chẩn đoán qua mạng. Triệu chứng giống nhau có thể do nhiều nguyên nhân.

Đừng tự bổ sung vi chất trước khi hỏi. Có thứ bổ sung thừa cũng gây hại.

Khám sớm thì nhẹ hơn khám muộn. Nguyên tắc chung.

Và hỏi bác sĩ không có nghĩa là mình nuôi con sai. Đó là việc bình thường.

Giữ cho mình không kiệt sức

Lo lắng về việc con ăn là chuyện gần như mọi phụ huynh đều trải qua. Bạn không một mình.

Nhưng đừng để nó chiếm hết buổi sáng. Cái giá đó quá cao.

Nhìn theo tuần chứ đừng theo bữa. Trẻ ăn không đều là bình thường.

Một bữa bỏ không nói lên gì. Một tháng thì mới đáng nhìn.

Ghi lại chứ đừng nhớ trong đầu. Ghi chép làm bớt lo hơn là nhớ mù mờ.

Chia việc với người kia trong nhà. Đừng để một người gánh hết chuyện ăn uống.

Nói chuyện với phụ huynh khác. Thường thì ai cũng đang gặp chuyện tương tự.

Đừng so con mình với con người khác. Trẻ khác nhau rất nhiều.

Và đừng so với chính con lúc trước. Lượng ăn thay đổi theo giai đoạn.

Chấp nhận rằng có tuần mọi thứ không như ý. Tuần sau sẽ khác.

Giữ bầu không khí bữa ăn nhẹ nhàng. Đó là thứ quan trọng nhất và cũng là thứ mình kiểm soát được.

Thứ mình không kiểm soát được là con ăn bao nhiêu. Buông phần đó ra.

Người lớn quyết định ăn gì, trẻ quyết định ăn bao nhiêu. Nhắc lại vì nó là điều đáng nhớ nhất.

Và nếu lo thì đi khám. Đó là cách xử lý đúng, không phải cách xử lý cực đoan.

Dùng thử vài công cụTất cả →

Mở ra dùng ngay, không cần đăng ký, không lưu gì của bạn.

Bài viết liên quan

Bạn cần hỗ trợ thêm?

Để lại thông tin, chúng tôi sẽ liên hệ trong 24 giờ.

hoặc
Gọi ngay 0918.832.283