BanhMiChayXanh.comBếp chay của nhà có trẻ nhỏ
Dịp đặc biệt

Đồ ngọt: đặt nó ở đâu trong nhà có trẻ

Cấm hẳn thì đồ ngọt thành thứ hấp dẫn nhất. Thả lỏng thì con ăn thay bữa. Có một cách ở giữa và nó dựa trên một nguyên tắc.

Đĩa bánh nhỏ đặt trên bàn cùng đĩa trái cây bên cạnh

Đồ ngọt là chủ đề mà phụ huynh hay rơi vào một trong hai cực. Cấm hẳn thì nó thành thứ hấp dẫn nhất trần đời và con ăn vụng ở nhà bạn. Thả lỏng thì con ăn thay bữa và không chịu ăn cơm.

Có một cách ở giữa, và nó dựa trên một nguyên tắc đơn giản: đồ ngọt là một loại thức ăn, không phải phần thưởng và cũng không phải tội lỗi. Bài này nói về cách áp nguyên tắc đó vào thực tế.

Vì sao hai cực đều không hiệu quả

Cấm hẳn làm đồ ngọt thành thứ đặc biệt. Thứ bị cấm luôn hấp dẫn hơn.

Trẻ bị cấm thường ăn rất nhiều khi có dịp. Ở nhà bạn hoặc ở tiệc.

Và trẻ học cách giấu. Điều này gây hại lâu hơn.

Cấm hẳn cũng làm con thấy mình khác các bạn. Thêm một lớp khác biệt bên cạnh việc ăn chay.

Thả lỏng thì con ăn trước bữa và không ăn cơm. Vòng lặp quen thuộc.

Và con học rằng đói thì ăn đồ ngọt. Thói quen khó bỏ.

Cả hai cực đều làm đồ ngọt thành trung tâm. Đó mới là vấn đề.

Mục tiêu là làm nó thành chuyện bình thường. Không cấm, không đặc biệt.

Một món trong nhiều món. Có lúc ăn, có lúc không.

Trẻ lớn lên với thái độ đó thì tự điều chỉnh tốt hơn. Về lâu dài.

Đây là điều được nhiều hướng dẫn nhắc tới. Và nhiều phụ huynh xác nhận.

Nhưng nó khó hơn cấm. Vì nó cần nhất quán.

Và cần người lớn cũng bình thản với nó. Phần khó nhất.

Nếu mình lo lắng thì con cảm nhận được. Và nó thành chuyện lớn.

Ba nguyên tắc thực tế

Nguyên tắc một: không dùng đồ ngọt làm phần thưởng. Quan trọng nhất.

Ăn hết cơm thì được ăn kẹo. Câu này dạy hai điều sai.

Nó nói rằng cơm là việc phải chịu đựng. Và kẹo là thứ đáng mong.

Cũng không dùng làm hình phạt. Không ngoan thì không được ăn.

Nguyên tắc hai: có giờ và có chỗ. Đồ ngọt ăn sau bữa hoặc vào bữa phụ.

Không ăn sát bữa chính. Ít nhất một tiếng rưỡi trước.

Ăn ở bàn chứ không vừa đi vừa ăn. Cùng quy tắc với mọi thức ăn.

Nguyên tắc ba: lượng do người lớn quyết. Trong khuôn khổ đó thì con tự do.

Người lớn quyết định có gì trong nhà. Đây là đòn bẩy thật.

Không mua thì không có. Đơn giản hơn nhiều so với cấm khi đã có.

Mua ít và mua cho một dịp cụ thể. Chứ đừng trữ trong tủ.

Ba nguyên tắc này là đủ. Không cần thêm luật.

Nói rõ với con và giữ đúng. Nhất quán quan trọng hơn nghiêm khắc.

Và người lớn cũng theo. Trẻ nhìn thấy hết.

Cách nói về đồ ngọt

Không gọi đồ ăn là tốt hay xấu. Cách phân loại này gây hại về lâu dài.

Không nói con ăn cái này là hư. Gắn đạo đức vào thức ăn.

Nói về chức năng thay vì đạo đức. Cái này cho năng lượng nhanh, cái kia giúp no lâu.

Trẻ hiểu được cách nói này. Từ khá sớm.

Không nói về cân nặng. Của con hoặc của ai.

Không nói ăn nhiều thì béo. Câu này để lại hậu quả rất lâu.

Không tự nói về việc mình ăn kiêng trước mặt con. Con học thái độ từ đó.

Không khen con vì ăn ít. Hoặc vì không ăn đồ ngọt.

Nói bình thản khi hết phần. Hôm nay ăn thế thôi, mai lại có.

Câu mai lại có rất quan trọng. Nó bỏ cảm giác khan hiếm.

Khan hiếm làm trẻ ăn vội và ăn nhiều. Nguyên nhân của nhiều hành vi.

Không thương lượng lại khi đã nói. Một lần là hỏng nguyên tắc.

Nếu con khóc thì để con khóc. Và vẫn giữ.

Vài lần là con quen. Rồi nó thành bình thường.

Dịp đặc biệt

Tiệc, Tết, sinh nhật thì thả lỏng hơn. Và nói rõ đó là dịp đặc biệt.

Trẻ hiểu khái niệm dịp đặc biệt. Từ khá nhỏ.

Không kiểm soát ở nhà người khác. Con sẽ ăn nhiều hơn, và không sao.

Vài ngày trong năm không ảnh hưởng gì. Nhìn theo năm chứ đừng theo bữa.

Về nhà thì quay lại nếp cũ. Không bù, không phạt.

Không nói hôm qua ăn nhiều rồi nên hôm nay không được. Phá vỡ nguyên tắc.

Ngày lễ có bánh kẹo trong nhà. Cất đi sau dịp lễ.

Hoặc chia nhỏ và cho dần. Thay vì để cả hộp.

Đừng đổ đi trước mặt con. Nó gửi thông điệp xấu.

Trẻ nhận quà bánh thì để con giữ. Và thoả thuận ăn dần.

Cho con quyết định một phần. Con chọn hôm nay ăn cái nào.

Quyền quyết định giảm cảm giác thèm. Đây là điều nhiều người nhận ra.

Dịp đặc biệt nên thật sự đặc biệt. Nếu ngày nào cũng như dịp thì mất ý nghĩa.

Và nó làm những ngày thường dễ giữ hơn. Đó là lý do có ranh giới.

Làm đồ ngọt ở nhà

Đồ ngọt tự làm thường ít đường hơn đồ mua. Và mình biết trong đó có gì.

Dùng trái cây làm nguồn ngọt chính. Chuối, chà là, táo.

Chè đậu và chè trôi là món ngọt truyền thống. Và dễ làm bản chay.

Bánh chuối nướng. Không cần trứng nếu dùng chuối chín.

Sữa hạt với chút mật. Đồ uống ngọt nhẹ.

Trái cây đông lạnh xay thành kem. Chuối đông xay ra rất giống kem.

Bánh yến mạch với chà là. Không cần nướng.

Cho con làm cùng. Con ăn ít hơn khi biết làm mất công thế nào.

Và con hiểu đường từ đâu ra. Bài học tự nhiên.

Đồ ngọt tự làm cũng là đồ ngọt. Đừng nghĩ nó vô hạn.

Vẫn theo cùng ba nguyên tắc. Có giờ, có lượng, không làm phần thưởng.

Nhưng nó là món cả nhà làm cùng. Và đó là giá trị riêng.

Làm vào cuối tuần thành một việc vui. Không phải việc lén lút.

Đó là cách tốt nhất để đồ ngọt có chỗ đúng của nó. Trong bếp và trong đời sống của gia đình.

Dùng thử vài công cụTất cả →

Mở ra dùng ngay, không cần đăng ký, không lưu gì của bạn.

Bài viết liên quan

Bạn cần hỗ trợ thêm?

Để lại thông tin, chúng tôi sẽ liên hệ trong 24 giờ.

hoặc
Gọi ngay 0918.832.283